This article has been translated from English to Vietnamese.
Chính sách tài khóa là cách mà các chính phủ điều chỉnh mức chi tiêu và thuế để trực tiếp ảnh hưởng đến nền kinh tế.
Chính sách tài khóa thường đi đôi với chính sách tiền tệ (cách mà ngân hàng trung ương ảnh hưởng đến cung tiền) nhằm đạt được các mục tiêu kinh tế khác nhau.
Chính sách tài khóa trở nên phổ biến vào những năm 1930 sau khi nhà kinh tế học người Anh John Maynard Keynes đưa ra các ý kiến ủng hộ.
Ông gợi ý rằng bất cứ khi nào một quốc gia đang trong tình trạng suy thoái, đưa thêm tiền vào tay người tiêu dùng có thể dẫn đến tăng trưởng kinh tế. Điều này có thể thực hiện bằng cách giảm thuế hoặc tăng chi tiêu của chính phủ.
Các Chính Sách Tài Khóa Khác Nhau
Sau đây là ba chính sách tài khóa cơ bản: trung lập, mở rộng, và thắt chặt.
- Trung lập – Chi tiêu của chính phủ xấp xỉ bằng doanh thu của nó.
- Mở rộng – Chi tiêu của chính phủ cao hơn doanh thu của nó.
- Thắt chặt – Chi tiêu của chính phủ thấp hơn doanh thu của nó.
Hiệu Ứng Của Chính Sách Tài Khóa Đối Với Tỷ Giá Hối Đoái
Hiệu ứng của chính sách tài khóa đối với tiền tệ phụ thuộc rất nhiều vào tình hình kinh tế. Vì mỗi quốc gia là duy nhất và môi trường kinh tế luôn thay đổi, rất khó để nói chính xác chính sách tài khóa sẽ ảnh hưởng như thế nào đến tỷ giá hối đoái.
Giả sử một chính phủ có thâm hụt ngân sách do chính sách tài khóa mở rộng. Để tài trợ cho thâm hụt, chính phủ có thể làm việc với ngân hàng trung ương để in tiền mới (còn gọi là nới lỏng định lượng).
Số tiền mới in ra có thể được chính phủ sử dụng cho các dự án phát triển kinh tế. Việc tăng cung tiền có thể dẫn đến lạm phát và làm suy yếu giá trị của đồng nội tệ so với các ngoại tệ khác.